|
ThS Bùi Thanh
Hải
Nguyên Giảng
viên BM Ngoại
Đại học Y Thái
Bình
Trưa hè -Nỗi nhớ
Anh viết
cho em giữa trưa hè
Nắng tháng sáu ngập tràn đồng "năm tấn"
Gió biển Thái Bình đưa hương lúa chín
Vẳng tiếng hát chèo xao xuyến đâu đây.
Ôi đẹp sao cái nắng
hôm nay
Em biết không, đã
đến mùa gặt hái
Làng xóm hôm nay
rộn ràng phơi phới
Rơm lúa bộn bề, đời
hạnh phúc ấm no.
Anh bỗng nhớ về một
miền đất cằn khô
Quê hương anh - bốn
mùa nắng lũ,
Những tấm lưng
trần, giang tay cuốc vỡ
Mỗi giọt mồ hôi -
mỗi hạt vàng.
Nhớ những trưa hè
nắng lửa chói chang
Theo tiếng sáo
diều, tuổi thơ mơ ước
Bay bổng trời mây
tìm ra nguồn nước
Tưới xuống cánh
đồng đang cháy khát ngày đêm.
Nhớ buổi trưa ngồi
học bên thềm,
Nghĩ ra trò làm con
quay nước,
Phải bắt con quay
tạo ra dòng chảy ngược
Cho ruộng làng ta
không ngập úng bao giờ.
Thế rồi lớn lên, xa
quê mãi đến giờ,
Anh chẳng tưới cho
đồng, cũng không đi tát nước,
Nhưng quê hương vẫn
từng ngày đổi khác
Bao công trình đang
nẩy nở sinh sôi.
Ơi trưa hè sao nhớ
mãi không thôi
Nhớ những lùm tre,
những con người lam lũ
Nhớ điệu dân ca,
nhớ giọng hò sông Mã
Khúc hát anh hùng,
vững chãi một niềm tin.
Giữa trưa hè anh
ngồi viết cho em
Nắng tháng sáu gợi
lên bao nỗi nhớ
Biển lúa Thái Bình,
gió về sóng vỗ
Nghe thì thầm da
diết tiếng thân thương...

|
Kỷ niệm
Kính tặng trường Đại học Y
Thái Bình
Tôi nhớ mãi
một chiều thu
Trời
lộng gió và lòng tôi lộng gió,
Giây
phút ngập ngừng bước qua ngưỡng cửa
Xao
xuyến bồi hồi, màu áo mới sinh viên.
Bài giảng đầu tiên -
Chủ nghĩa Mác-Lê nin
Trang sách mở chân
trời xa rộng,
Trước ánh mắt thân
thương, thấy lòng mình xáo động,
Giọng của Thầy, nghe
sao lạ mà quen.
Mới về đây còn mơ
cảnh chiến trường,
Nằm giường tầng nhớ
căn hầm trên chốt
Tiếng bạn giường trên
trở mình sang giấc,
Lại ngỡ mưa rừng rơi
trên mái tăng nghiêng.
Bệnh viện về đêm sao
chẳng được bình yên
Sống chết giằng nhau
âm thầm lặng lẽ
Khác với Trường Sơn
những năm dài đánh Mỹ
Bom đạn rít gầm, vẫn
điệp trùng, rộn rã cuộc hành quân.
Khi trống trường đánh
thức mặt trời lên,
Tia nắng sớm gọi
những bầy chim trắng:
Tôi đứng lặng giữa
dòng người lấp loáng,
Ôi ! Những tâm hồn,
những cuộc đời
đang dang rộng cánh bay.
Sáu năm qua, kỷ niệm
mãi còn đây
Lời thầy giảng năm
xưa, nay trở thành tri thức
Cho tầm mắt nhìn xa,
cho đôi chân mạnh bước
Biết bao lần quyển
sách đã sang trang.
Tôi đã lớn nhiều theo
năm tháng thời gian
Đã hiểu rõ hơn những
đêm dài bệnh viện
Những nét mặt khổ
đau, những vết thương tái hiện
Cứ giục hoài ký ức,
quặn lòng tôi.
Tôi sẽ đi, đi mãi
không thôi,
Nguyện làm cánh chim
bay suốt đời không mỏi,
Vẫn màu áo năm xưa
nắng mưa dầu dãi
Đi giữ màu xanh sức
sống cho đời.
Thu lại về cho lá
bàng rơi
Để mùa sau cây thêm
nhiều tán lá,
Kỷ niệm nơi đây mãi
trở thành nỗi nhớ,
Sắp sửa lên đường,
tạm biệt nhé
mái trường ơi !

|