Lòng tôi luôn chờ đợi
Gửi các bạn
SV trường ĐHY Thái Bình
Hãy như nắng, như gió
Xin người đến với tôi bất cứ lúc nào
Cửa phòng dù khi mở, khi khép
Lòng tôi luôn vẫn đợi chờ.
Sớm qua có một con
chim nhỏ
Sà bên cửa sổ và nó
nhìn tôi
Ánh mắt nó e dè sợ
sệt
Điều đó làm tôi
buồn chẳng cất được lời
Tôi nhìn nó
Tôi hiểu, vì sao
chim lại sợ con người.
Người ơi, hãy như
nắng như gió
Cứ hồn nhiên ta đến
với nhau
Trời đang chiều
rồi,
Có nhiều khi vừa
ban mai mà bóng trời đã tối !
Lòng tôi luôn chờ
đợi
Lòng tôi như chim
nhỏ
Cũng có khi e dè
Và khao khát tình
thân.
Bức tường
xanh, trần màu trắng
Không biểu lộ gì. Nó lặng im
Ai
hay, từng phút từng giây nó độc chiếm
Lấy
tháng ngày và sự mê say.
Bức tường
xanh, trần màu trắng
Không biểu lộ gì. Nó lặng im
Chỉ
khi có nỗi niềm thoát xác
Mới
hy vọng ra ngoài sự độc chiếm đê hèn.
Tôi và nó - hai kẻ
đầy thù hận
Song chẳng thể chối
từ, gắn bó xác thân
Tôi tự hứa trong các
lần giao trận
Tôi sẽ là người chiến
thắng nhiều lần.
Bức tường
xanh, trần màu trắng
Không biểu lộ gì. Nó lặng im
Hôm nay đây, nào, ta
lại thách đấu
Mi rắn chắc tường
thành - Ta huyền bí trái tim !
Bệnh xá Đại học Y Thái
Bình 10/1993
