Hạ cuối
Trời xuân
sang chưa kịp thay áo mới
Hạ
vội về trong khoảnh khắc muà xuân
Phút giao thời đợi mùa còn luyến tiếc
Nửa tiếc trời xuân, nửa tiếc lộc chồi...
Thời học sinh sợ
đến mùa hạ cuối
Hạ vội về trong nỗi
nhớ rưng rưng
Từng khoảng trống
bỏ rơi trong lớp học
Mặt bàn kia đọng
nỗi nhớ khôn cùng...
Ô cửa cũ thêm một
lần đóng lại
Chú chim sâu cũng
đập cánh bay đi
Chỉ để lại sân
trường tràn ngập nắng
Phượng lập loè trên
những tán lá xanh.
Ánh mắt nào vội
buồn nơi cửa lớp
Chợt giật mình - đã
hạ cuối rồi ư ?