Đã mấy hè qua mái trường xưa
Đời tất bật làm trang thơ cùng cạn
Qua đi rồi năm tháng
Tuổi học trò duyên dáng, nắng xiêu xiêu.
Câu hát lý chiều
chiều
Sông bờ sông... con
đường cát trắng
Thấy lòng mình yên
lặng
Phút trầm tư nhớ
bạn phương trời.
Bạn bè ơi, xa cách
nhau rồi
Có đứa vinh thân,
có đứa còn lận đận
Đừng quên đi những
ưu tư buồn giận
Của một thời chung
sống giữa mộng mơ.
Chiều nay buồn...
vừa qua tuổi ngây thơ
Tự nhủ lòng chẳng
để hồn khô cứng
Chiều chiều có ai
còn ra đứng
Trông mà trông...?