Chiều lơ đãng
Lơ đãng
những buổỉ chiều hôm
Em
mơ mộng hồn trôi bay theo gió
Chú
dế mèn vùi đầu trong cỏ
Mải
lang thang quên cả lối về
Sợi
tóc em dài cho một thoáng đam mê
Anh
ngơ ngác. Ôi Mùa Thu Mười Sáu !
Một
mơ ước nhẹ nhàng rơi đâu
Trong mắt ai xanh tha thiết khoảng trời
Em
vẫn vô tư, vẫn nói, vẫn cười
Vẫn
mơ mộng những chiều nắng nhạt
Lơ
đãng là một điều mong gặp
Trong giấc mơ, anh vẫn đi tìm.