MẸ CỦA TÔI
Mẹ
ơi ! Con đang ngồi đây
Giữa không gian tĩnh lặng
Gió đầu mùa se lạnh, dạ tái tê
Một thời thơ dại
Và
tình thương vô hạn mẹ dành cho con
Vẫn còn đây,
Một câu hò xứ Huế mẹ ru
Một lời dặn khi tàu rời bến
Chuyến tàu ngựợc dòng đi tìm hy vọng
Mang theo kỷ niệm tuổi thơ
Và
tình yêu của mẹ
Nỗi khát khao cháy bỏng vô bờ...
Còn lại sau lưng khoảng trời thơ dại
Và
tất cả
Vẫn biết mẹ buồn, nhưng con phải ra đi
Thời gian ơi ! Sao người vô tình thế
Vô
tình với cả trái tim ta
Xin chậm lại cho ta nói lời tạ tội
Liệu có kịp chăng - với mẹ già ?