|
CN Vương Hải
Vượng
Nguyên Trưởng BM
Ngoại ngữ
Đại học Y Thái
Bình
Em mong giờ giảng
thật lâu
Ngày nào em
mới đến trường
Lạ người,
lạ cảnh, lạ phương đất này
Rồi hôm cô
giáo hăng say
Cùng đàn em
nhỏ vui vầy bên cô
Trên lớp
học lúc ngoài giờ
Chuông tan
giờ học, em ngờ chuông sai
Bởi em chăm
chút nghe bài
Mỗi lời cô
giảng, sao lai láng tình
Tình người
thầy với học sinh
Thắm từng
bài giảng thuyết trình hôm nay
Trăng kia
sao khéo vô tình
Đem thời
gian lẩn theo mình đi đâu
Em mong giờ
giảng thật lâu!!
Để em nghe
mãi bài đầu hôm nay.
11/2000

Áo choàng trắng
Ngày hai
buổi đi về công sở
Hiến sức
mình ước nguyện đời anh
Tám giờ
công, dám đâu suy ngẫm
Sáng cắp
ô đi, tối cắp ô về...
Người
thầy thuốc công chức viên áo trắng
Tám giờ
rồi còn những đêm thâu
Anh thức
cho bệnh nhân bình yên
Trong
giấc ngủ, lui dần con bệnh
Cho thuốc
thay băng để vết thương lành sẹo
Nhà sạch,
giường êm, dịu thơm chăn gối
Yên tĩnh
bệnh phòng, sớm, trưa, chiều, tối
Lời nói
ân tình, nhẹ bớt những buồn đau
Viên
thuốc đúng giờ, mũi tiêm đúng lúc
Chăm sóc
người, như mẹ chăm con
Bệnh nhân
giấc nồng, anh chưa ngủ yên
Áo trắng
sáng phòng hay ánh đèn đêm
Áo choàng
trắng từ khi anh đã nguyện
Hiến thân
vô là vất vả hy sinh
Áo choàng
trắng giữ tinh khôi màu trắng
Như tấm
lòng người thầy thuốc nhân dân.
10/2000

|