Thưa Nội
Bàn chân
đau từng bước
Trên con đường mưu sinh
Nghe nỗi buồn rộng thênh
Thấy niềm vui hẹp quá
Nhìn người quen hoá lạ
Mượn người lạ làm quen
Yêu chẳng mang trọn tình
Cảm thương lòng con ốc
Nội còng lưng gầy
guộc
Nuôi con lớn từng
ngày
Đỏ mặt với cỏ may
Xoè tay xin tiền
nội
Chạy đua không vì
nội
Khát vọng nào nhóm
lên...

Thật với đêm
Ta lắng nghe đêm
tự khóc với nỗi đau
thâm sâu huyền bí
mở rộng lòng quên
mình từng ích kỷ
cay đắng nào chẳng có
những riêng chung.
Bao lần nắm tay nhau
ra vẻ thấu hiểu đến tận cùng
dẫu tự biết lạnh lẽo
vô tư in hằn thành dấu ấn
ánh mắt hững hờ trắng
phơ như bụi phấn
lời lịch lãm nào cứ
chực sẵn đầu môi ?
Hãy khóc đi cho ấm
lại những kỷ niệm đã quên rồi
cho nhịp trái tim
rung vì yêu thương, vì căm giận
cho bật hết những gì
từng làm ta xót xa ân hận
xé toạc giả tạo bên
ngoài, tung toé những chua cay.
Chân thành với nhau
cho dù chỉ một ngày
tan tành trong khổ
đau, hạnh phúc hiểu thế nào là sự thật
kiêu hãnh với lương
tâm trong những gì được mất
thanh thản mỉm cười... thanh thản nghĩ
về nhau...

Bài hát ngày xưa
Bài
hát về một thời máu lửa chiến tranh
Khao
khát sự sống
Khao khát màu xanh
Khao
khát vẹn nguyên
Đốt
cháy hàng triệu trái tim 17 tuổi
Ông
tôi ra đi, cầu Hàm Rồng nhuộm máu
Chú
tôi hy sinh, chưa có người yêu
Bà
tôi tưởng chết đi vì mất mát thương đau
Nhưng
vẫn phải gồng lên sống cho cả
những người không bao giờ về nữa
Tôi
đang đi
Trong màu xanh
Trong
vẹn nguyên
Bình
thường đến hiển nhiên
Mà
với bao người mãi mãi là mơ ước
Có
những giá trị dễ đâu ta hiểu được
Có
những nghĩa ân không trả nổi bao giờ !...